[Trans-Drabble][KaiHun] On The Subway

yellowbluek_kaihun4Cre: twitter

Author: missepeolatry

Credit: link

Per: cap

Let’s enjoy ^^

Thói quen mỗi sáng của Sehun không thay đổi chút nào trong suốt một năm qua. Thức dậy lúc 7h30, tắm qua loa một lúc, vơ tạm cái gì đó để ăn (thường thì là một miếng bánh mì phết bơ) và khoá cửa căn hộ lúc 7h50. Mất tầm 10 phút đi bộ (5 phút nếu cậu đang vội) để tới ga tàu điện ngầm gần nhất và vừa lúc cậu tới, đám đông buổi sáng mới bắt đầu nối đuôi nhau đến.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.  Continue reading

[Trans-Drabble][KaiHun] Rainy Days with You

Ngày mưa bên em

Untitled2

Author: tamagoo

Translator: Shin

Credit: link

Per: cap

T/N: Ngày Quốc Khánh vui vẻ ^^. 

Let’s enjoy !!!

 

Jongin yêu những ngày mưa. Có nghĩa rằng anh cũng yêu cả sắc đen và hơi lạnh của đất trời; những con phố ẩm ướt và tiếng mưa va vào khung cửa sổ. Nhưng điều anh yêu hơn cả là ánh đèn mờ ảo và cuộn mình dưới lớp chăn ấm áp, nhâm nhi tách cacao nóng hổi trong khi xem những bộ phim ngắn cùng Sehun. Anh yêu Sehun, và anh mong rằng cậu cũng yêu anh như vậy.

Continue reading

[Baby, Don't Cry] Chap 15 (end)

Chanyeol rất rất háo hức luôn ấy. Cuối cùng thì cậu cũng được nghe Kyungsoo hát trước đông người lần đầu tiên sau năm năm. Cậu cũng rất vui vì Jongin và Kyungsoo được ở bên nhau và giờ thì hai người đó không thể ngọt ngào hơn. Vấn đề lại nằm ở Chanyeol, bởi vì cặp đôi ngồi bên phải cậu đây vẫn chưa có ý định dừng lại. Sehun quyết tâm sẽ bắt cái sự ngọt ngào ghê tởm quá quy định của bọn họ trôi xuống họng hai người và cả họng Chanyeol nữa. Cậu không có phiền gì đâu khi lần đầu tiên hai cúp pồ cố tỏ ra ngọt ngàodễ thương với người kia nhưng lúc nào cũng trong trạng thái đang yêu thì khác, đặc biệt là nếu bạn đang cô đơn lẻ loi. Continue reading

[Baby, Don't Cry] Chap 14

Anh đặt bó hoa lên trên tấm bia mộ chung của ba mẹ anh. 

Kyungsoo cảm thấy sầu muộn hơn mọi lần anh đi thăm mộ ba mẹ. Đây là lần đầu tiên Jongin không đi cùng anh trong suốt năm năm.

Anh nhớ tới ngày giỗ đầu tiên của mẹ mình. Hôm đó, anh ăn bận nghiêm trang, chỉnh sửa nơ áo cả trăm lần rồi mới rời nhà. Đó là lần đầu tiên anh thăm họ và anh muốn mình trông thật đẹp trước ba mẹ. Những lần trước đó anh không có đủ dũng cảm để đến vì nỗi đau quá lớn. Continue reading

[Raptured] Chap 14 (end)

Kai giận dữ thu dọn đồ đạc trong khi Sehun chỉ co gối ngồi trên giường. 

“Đừng hờn dỗi nữa.” Kai nói, ném đống áo phông vào túi đồ. “Luhan đang đợi ở dưới lầu. Em nên đi đi.” Sehun không phản ứng. Kai bỏ thêm mấy bộ quần áo nữa vào trước khi chuyển sang ngồi cạnh Sehun. “Sehunna. Không ai có thể bảo anh không được gặp em cả, hiểu không ? Đúng, vì anh vẫn còn phụ thuộc vào ba mẹ nên anh phải nghe lời họ. Nhưng một khi anh tự đứng trên đôi chân mình, anh sẽ đưa em đi. Nhưng cho đến lúc đó, anh sẽ qua thăm em bất chứ khi nào họ không có nhà. Và em đừng để họ quyết định mọi thứ cho mình nữa.” Anh xoa đầu cậu rồi quay lại với đống hành lí của mình. 
Continue reading

[Raptured] Chap 13

Kai cảm thấy vô cùng thất vọng, căng cứng người khi anh đâm vào trong Sehun từng nhịp tàn nhẫn và mạnh bạo. Sehun nâng chân vòng quanh eo Kai, lưng áp vào bức tường phòng tắm. Hai tay cậu luồn sâu trong mái tóc anh, hoàn toàn tan chảy trong nụ hôn tuyệt vọng của hai người, cùng với nước không ngừng xối xuống càng khiến nụ hôn thêm ướt át.

Kai có thể sống thế nào đây? Sehun đi những 4 năm. Và có cực kì ít cách để liên lạc với cậu vì nói thẳng ra thì Sehun không biết gọi điện hay dùng face time*. Theo Sehun đến Canada cũng là một cách không tồi. Đó là nếu Kai có thể giải quyết mấy vấn đề visa để định cư ở Canada suốt ngần ấy năm. Vả lại, Kai sẽ làm gì ở đó tận 4 năm trong khi cuộc sống của anh là ở đây ? Continue reading

[Raptured] Chap 12

Nó quá đỗi yên bình với Kai khi anh thức dậy và thấy Sehun tựa đầu trong lồng ngực mình, với nhịp thở đều đặn cùng cánh tay vòng qua eo anh, chăn phủ lên cả hai người. Kai mỉm cười nhìn với đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, tay luồn vào mái tóc Sehun. Sehun hơi nhúc nhích, phát ra âm thanh rên rỉ khó chịu, cơ mà Kai lại thấy nó vô cùng quyến rũ. 

“Kai ơi.” Kai nghe tiếng mẹ anh gõ cửa phòng. 
Continue reading