[Raptured] Chap 14 (end)

Kai giận dữ thu dọn đồ đạc trong khi Sehun chỉ co gối ngồi trên giường. 

“Đừng hờn dỗi nữa.” Kai nói, ném đống áo phông vào túi đồ. “Luhan đang đợi ở dưới lầu. Em nên đi đi.” Sehun không phản ứng. Kai bỏ thêm mấy bộ quần áo nữa vào trước khi chuyển sang ngồi cạnh Sehun. “Sehunna. Không ai có thể bảo anh không được gặp em cả, hiểu không ? Đúng, vì anh vẫn còn phụ thuộc vào ba mẹ nên anh phải nghe lời họ. Nhưng một khi anh tự đứng trên đôi chân mình, anh sẽ đưa em đi. Nhưng cho đến lúc đó, anh sẽ qua thăm em bất chứ khi nào họ không có nhà. Và em đừng để họ quyết định mọi thứ cho mình nữa.” Anh xoa đầu cậu rồi quay lại với đống hành lí của mình. 
Continue reading

[Raptured] Chap 13

Kai cảm thấy vô cùng thất vọng, căng cứng người khi anh đâm vào trong Sehun từng nhịp tàn nhẫn và mạnh bạo. Sehun nâng chân vòng quanh eo Kai, lưng áp vào bức tường phòng tắm. Hai tay cậu luồn sâu trong mái tóc anh, hoàn toàn tan chảy trong nụ hôn tuyệt vọng của hai người, cùng với nước không ngừng xối xuống càng khiến nụ hôn thêm ướt át.

Kai có thể sống thế nào đây? Sehun đi những 4 năm. Và có cực kì ít cách để liên lạc với cậu vì nói thẳng ra thì Sehun không biết gọi điện hay dùng face time*. Theo Sehun đến Canada cũng là một cách không tồi. Đó là nếu Kai có thể giải quyết mấy vấn đề visa để định cư ở Canada suốt ngần ấy năm. Vả lại, Kai sẽ làm gì ở đó tận 4 năm trong khi cuộc sống của anh là ở đây ? Continue reading

[Raptured] Chap 12

Nó quá đỗi yên bình với Kai khi anh thức dậy và thấy Sehun tựa đầu trong lồng ngực mình, với nhịp thở đều đặn cùng cánh tay vòng qua eo anh, chăn phủ lên cả hai người. Kai mỉm cười nhìn với đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, tay luồn vào mái tóc Sehun. Sehun hơi nhúc nhích, phát ra âm thanh rên rỉ khó chịu, cơ mà Kai lại thấy nó vô cùng quyến rũ. 

“Kai ơi.” Kai nghe tiếng mẹ anh gõ cửa phòng. 
Continue reading

[Raptured] Chap 11

Warning: H

Kai rất mừng khi mẹ kế anh đi làm về và Sehun để bà vào phòng. Điều đó có nghĩa là cậu không sao. Nhưng Kai đặc biệt khó chịu. Một là vì, Sehun hiểu nhầm anh. Hai là, cậu hiểu nhầm anh với Luhan! Thề có chúa Kai không hề thích anh ta một tí nào. 

Nhưng vài ngày sau đó, Sehun hoàn toàn ngó lơ Kai. Sehun cũng không phải kiểu thích thú gì Kai trước đó nhưng bây giờ, thậm chí cả khi Kai xuất hiện trước mặt cậu thì cậu cũng vờ như Kai không tồn tại và cậu cũng chỉ quanh quẩn bên bố mẹ trong hầu hết thời gian nên Kai không thể có cơ hội nào để mà giải thích, thêm cả là anh cũng không biết giải thích thế nào. Cái này có hơi kì cục vì anh muốn làm cho ra nhẽ mọi chuyện ngay cả khi chuyện đó cực kì trẻ con và vớ vẩn. 
Continue reading

[Raptured] Chap 10

“Này, Sehun, em ngủ chưa ?” Kai ló đầu vào phòng Sehun. Sehun đang ngồi trên giường đồng nghĩa với việc cậu vẫn chưa ngủ. “Vào phòng anh đi. Có thứ muốn cho em xem.” Kai mỉm cười và quay đi. 

“Đóng cửa vào.” Kai yêu cầu ngay khi Sehun ngoan ngoãn theo sau anh. 

“Em có chơi Xbox không ? Đã chơi trò này bao giờ chưa ?” Kai trèo lên giường và chỉnh tư thế thoải mái nhất cho mình rồi mới cầm lấy một cái điều khiển. Sehun trông có vẻ ngơ ngác. Kai nhíu mày. “Em có ‘biết’ cái này là gì không đấy?”. Sehun ngập ngừng gật đầu. “Ồ. Tốt. Lại đây. Cùng chơi game với anh. Anh sẽ là Người dơi. Còn em là Robin. Xin lỗi nhé, anh là thằng cuồng Người dơi.” Kai nhún vai khi Sehun yên vị ngồi cạnh anh. Anh đưa cho Sehun một cái điều khiển.  Continue reading

[Raptured] Chap 9

Sehun không có vẻ gì khi Kai hôn lên cổ cậu, tay mở cúc áo mặc dù hơi thở của cậu có chút nặng nề. Kai không định hôn môi Sehun vì nó có thể khiến hai người sinh ra những cảm xúc lạ lùng nhưng anh vẫn hôn mọi chỗ trên cơ thể cậu. Hạ những nụ hôn nhẹ lên ngực Sehun, một tay ghì quanh eo cậu, hôn lên phần bụng trơn mịn. Anh bật nút quần jean của cậu ra rồi đứng lên trước khi đẩy cậu lên giường. Nằm đè trên người Sehun, miệng anh tự động hôn khắp lưng cậu, để lại những dấu hôn nhạt trên làn da trắng ngần. 
Continue reading

[Raptured] Chap 8

Trái với những gì Kai nghĩ trước đó trong đầu, anh bây giờ thấy cảm kích vì sự có mặt của Luhan.

“Cảm ơn vì đã đi cùng.” Kai nói, đứng trong hiệu sách, đợi Sehun tìm mấy cuốn về nón Tùng Bách.

“Không thể tin là cậu lại thực sự cảm ơn tôi cơ đấy.” Luhan cười nhạt.

“Ờ..ừm. Vậy nên nếu lần tới anh có dạy Sehun về chuyện hẹn hò thì nó sẽ không hiểu sai nữa.” Kai nhếch môi. Luhan lắc đầu ngán ngẩm. “Này, Sehun. Ra mấy giá sách khác mà xem đi.” Kai nói khi anh nhận ra Sehun không bước đâu xa khỏi anh hay Luhan.  Continue reading